Có những linh hồn được sinh ra với một cơn đói không thể gọi tên.Một khoảng trống trong lòng mà không thứ gì lấp đầy nổi. Không phải vì họ yếu đuối. Mà vì họ mang trong mình một ngọn lửa quá mãnh liệt – ngọn lửa của Arcana 15.
Arcana 15 không chỉ là biểu tượng của “ác quỷ” như ta từng biết.
Nó là tiếng gọi của bản năng – của dục vọng, sự kiểm soát, sự hưởng thụ, của tất cả những gì mà xã hội gọi là “bất trị”, nhưng thật ra chỉ là tiếng kêu cứu của phần linh hồn chưa được yêu thương.
Rơi vào vòng xoáy
Bạn từng tìm đến rượu, vì cần quên.
Từng tìm đến tình một đêm, vì cần được chạm – không phải về thể xác, mà là để trong vài phút ngắn ngủi, ai đó nhìn thấy bạn.
Bạn từng lạc trong ánh đèn chớp tắt của một quán bar, một căn phòng khách sạn, một đôi mắt xa lạ… vì trong sự ồn ào đó, bạn mới không nghe thấy tiếng mình đang gào thét.
Có thể bạn từng bước lên sân khấu của sự thành công vật chất, hào nhoáng, quyền lực – nhưng sau mỗi đêm tiệc tàn, chỉ còn lại bạn và một nỗi trống rỗng đến tê liệt.
Bạn nói với bản thân: “Mình ổn. Đây là cuộc sống.”
Nhưng sâu bên trong, là nỗi hoang mang không thể gọi tên.
Một cảm giác: “Mình đang sống, nhưng mình chẳng hề sống thật.”
Xiềng xích vô hình
Arcana 15 không trói bạn bằng gông cùm.
Nó trói bạn bằng sự lập lại của chính những gì bạn tưởng là lựa chọn.
Nó thì thầm: “Thêm một lần nữa thôi, rồi mày sẽ thấy khá hơn.”
Nhưng mỗi lần “một lần nữa” lại để lại một mảnh linh hồn bị rút đi.
Bạn biết bạn đang tự làm tổn thương chính mình.
Nhưng bạn không dừng lại được.
Vì đó là cách bạn sinh tồn.
Vì đó là cách bạn lấp vào nỗi cô đơn mà chẳng ai nhìn thấy.
Bóng tối không phải là nơi bạn phải ở mãi
Người mang Arcana 15 không đến để bị hủy diệt bởi bóng tối.
Họ đến để đi xuyên qua nó, để học cách nhìn thẳng vào những khao khát thô ráp nhất, và biến chúng thành nhiên liệu cho sự thức tỉnh.
Bạn không nghiện rượu, nghiện tình dục, nghiện vật chất.
Bạn nghiện cảm giác được sống, dù chỉ trong khoảnh khắc.
Bạn nghiện việc được nhìn thấy, dù chỉ qua ánh mắt lướt qua của một người xa lạ.
Bạn nghiện việc được kiểm soát, vì quá lâu rồi bạn chẳng kiểm soát nổi chính mình.
Nhưng bạn không sai. Bạn chỉ đang chờ một ai đó đủ dũng cảm để nhìn bạn không bằng đôi mắt phán xét, mà bằng trái tim trắc ẩn.
Lời gọi từ bên trong
Nếu bạn đã lạc đủ sâu, nếu bạn đã đau đủ lâu, nếu bạn đã thử đủ mọi thứ nhưng vẫn thấy mình quay lại chốn cũ…thì có lẽ đã đến lúc bạn dừng lại.
Không phải để bỏ cuộc.
Mà để bắt đầu thực sự nghe chính mình.
Bạn đang cần gì, thực sự?
Phải chăng đó là một nơi bạn có thể buông xuôi mọi mặt nạ?
Phải chăng đó là một người không sợ nhìn thấy sự “xấu xí” trong bạn?
Bạn không cần chữa lành để trở thành một ai khác.
Bạn chỉ cần đủ thương mình để không tiếp tục sống sai với sự thật của mình nữa.
Và mình ở đây ...
Mình không đến để cứu bạn.
Bạn không cần được cứu.
Bạn chỉ cần được dẫn về lại với chính mình – bằng một ánh nhìn tử tế, một đôi tay không siết chặt, một tiếng nói thủ thỉ:
“Bạn không hỏng hóc. Bạn chỉ đang lạc đường. Và lối về vẫn còn.”
Mình ở đây – giữ không gian đó cho bạn.
Khi bạn sẵn sàng, bạn chỉ cần nói “Mình muốn trở về.”
Và con đường sẽ bắt đầu hiện ra, một bước mỗi lần.
Các bài viết liên quan





