Hôm vừa rồi trong chuyến công tác xa nhà, đến một vùng đất mới, mình có dịp lắng lại để nghe nhiều câu chuyện đời thường. Trong một cuộc trò chuyện, có một chị hỏi mình:
“Em ơi, sao họ cứ đối xử với chị như vậy? Chả lẽ họ không biết chị đau sao?”
Mình ngẫm nghĩ rồi trả lời chị:
“Có thể họ không biết… vì họ quá bận rộn với nỗi đau của chính họ.
Mà cũng có thể… họ biết chứ, nhưng rồi họ chưa kịp làm gì với điều nhận ra ấy, bởi chính họ lại bị nhấn chìm trong những cảm xúc riêng.”
Trong nhiều cuộc trò chuyện, mình cảm nhận một cách sâu sắc hơn về khái niệm lăng kính cá nhân. Thế giới của mỗi người thật ra chỉ vừa vặn bằng chính tầm nhìn của họ. Ai cũng nhìn và cảm nhận thế giới dựa trên những trải nghiệm đã đi qua. Mỗi người đều mang theo một lăng kính riêng, với những hình ảnh và màu sắc khác nhau. Và ai cũng có một túi hành lý cảm xúc của riêng mình: trong đó có những vết thương chữa lành, có những nỗi đau day dứt, nhưng cũng có cả những điều từng khiến họ biết ơn, từng làm họ xúc động.
Và cũng chính vì mang theo lăng kính ấy, thật khó để bắt ai đó nhìn thấy điều gì khác ngoài nỗi đau của chính họ. Nỗi đau giống như một tấm gương, nhắc họ rằng vẫn còn điều gì đó cần được hiểu, cần được thương, cần được chữa lành, cần được buông bỏ.
Nhưng rồi, khi ngẫm kỹ hơn về tấm gương đang soi chiếu thông qua nỗi đau, mình tự hỏi: phải chăng mỗi chúng ta cũng chỉ chăm chăm nhìn vào nỗi đau của chính mình thôi?
Khi mình trách người khác không thấy nỗi đau của mình, thì thực ra lúc đó, mình cũng chỉ đang mải miết ở trong nỗi đau ấy. Mình thấy mình đau, nhưng lại không thấy rằng họ cũng đang đau. Có khi mình cũng nhìn ra nỗi đau của họ đấy, nhưng rồi lại nghĩ rằng nỗi đau của mình lớn hơn, nặng nề hơn. Và thế là mình bị cảm xúc của mình cuốn đi, khó mà còn đủ khoảng trống để cảm thông hay tha thứ cho người khác.
Chính vì vậy, chúng ta trách nhau, giận nhau, mãi nghĩ rằng mình khổ, rằng mình bị đối xử bất công.
Mình không phủ nhận rằng có những trải nghiệm thật sự rất khổ, rất bất công. Nhưng nhìn sâu hơn, mình hiểu rằng: nếu chỉ dừng lại ở sự trách móc, có lẽ mình vẫn chưa chạm được hết bài học mà linh hồn gửi gắm. Có thể đâu đó trong trải nghiệm này, mình đã diễn giải sai một điều gì đó.
Và cảm xúc kia – cái cảm giác đau, tủi, bất công – hóa ra lại chính là lời nhắc nhở dịu dàng, để mình chậm lại và kết nối với bản thể của chính mình. Không phải để phán xét và trách móc thế giới, mà là để lắng nghe và học cách yêu thương từ bên trong.
Khi đó, nỗi đau sẽ dần vơi đi, nhường chỗ cho những điều mới mẻ. Và chính trong khoảng trống ấy, mình có thể nhìn thấy nhiều hơn — không chỉ thế giới ngoài kia, mà còn là sự rộng lớn và dịu dàng trong chính trái tim mình.
Vậy nên, nếu một lúc nào đó bạn thấy ai đó làm mình tổn thương, hãy thử dừng lại và nhớ rằng: có thể họ chỉ đang quá bận rộn với nỗi đau của họ. Và cũng có thể, chính mình cũng đang bận rộn với nỗi đau của mình.
Điều quan trọng không phải là ai đúng, ai sai. Mà là mình có đủ can đảm quay về ôm lấy trái tim mình trước tiên.
Và có lẽ, đôi khi điều quan trọng nhất không phải là để người khác thấy mình, mà là để mình thật sự nhìn thấy chính mình — bằng sự thấu hiểu và yêu thương….





