Bạn ơi, bạn có còn nhớ tuổi 22 của mình không?
Tuổi đó, ai mà chẳng từng chông chênh. Mình sẽ làm gì? Mình sẽ làm ở đâu? Mình có làm được gì không?
Mới ra trường, bạn đâu có gì trong tay: không kinh nghiệm, không kỹ năng, không mối quan hệ. Nhưng lạ lắm, sự thiếu hụt ấy chẳng khiến bạn dừng lại. Bạn vẫn tin – một niềm tin rất bản năng nhưng mạnh mẽ: “Cứ làm đi, sai thì sửa, không thử sao biết được?”
Tuổi 22 mang đến cho bạn món quà của sự liều lĩnh, của lòng ham học hỏi, của niềm tin trong trẻo vào chính mình. Lúc đó, bạn chẳng cần biết ngày mai ra sao. Bạn sẵn sàng bước vào đời, thử và sai, rồi đứng dậy, học tiếp và lớn lên từng ngày.
Rồi hôm nay, ở tuổi 35, 40,… hoặc hơn thế nữa, một lần nữa, bạn lại đứng trước một bước ngoặt: Bạn thất nghiệp.
Nhưng khác với tuổi 22 – lần này bạn không còn hồn nhiên nữa.
- Bạn hoang mang.
- Bạn lo lắng về thu nhập
- Bạn sợ kỹ năng của mình không còn hợp thời.
- Bạn bối rối vì tự hỏi: “Liệu ai còn muốn tuyển một người không còn trẻ?”
Chìm sâu bên dưới những hoang mang ấy- là những nỗi sợ về giá trị của mình.
“Mình có phải là người thất bại không?”
“Mình không kiếm ra tiền – liệu có đáng bị coi thường?”
“Mình có tài năng gì không, hay mình thật sự… vô dụng?”
Những ngày phía trước bỗng trở nên u ám hơn – không phải vì không biết đi đâu, mà vì bạn sợ rằng mình… không còn đủ sức để bắt đầu lại. Bạn ơi, CiCi không biết chính xác hiện tại bạn đang cảm thấy thế nào…Nhưng CiCi cũng từng ngồi giữa những ngày rất giống bạn bây giờ. Cũng hoang mang, cũng sợ hãi, cũng từng hỏi đi hỏi lại: “Mình là ai nếu không còn công việc này?”
Lúc đó, CiCi không thể nghĩ ra bước đi tiếp theo. Không đủ năng lượng để học một kỹ năng mới. Cũng không có động lực gửi CV đi đâu cả. CiCi chỉ… ngồi lại với chính mình. Không phải để lập kế hoạch gì to tát. Mà chỉ để thở, để lắng nghe những nỗi sợ vẫn âm thầm sống trong mình – những sợ hãi về việc bị bỏ lại, bị chê cười, bị coi thường. Ngồi thật yên, lặng lẽ và yêu thương những phần trong mình vẫn còn đầy sợ hãi. Phần tin rằng mình kém cỏi. Phần lo người khác sẽ đánh giá mình. Phần nỗi sợ CiCi chưa từng được ôm lấy – vì CiCi cứ mải chạy, mải kiếm tiền, mải sống đúng “khuôn mẫu.”
Và khi CiCi bắt đầu chấp nhận những bóng tối đó, CiCi mới nhận ra những tia sáng vẫn đang có trong mình. CiCi dần nhìn thấy những điều khiến mình hạnh phúc. Và rồi, khi đủ tĩnh lặng để lắng nghe bản thân, CiCi chợt nhận ra…Có lẽ, tuổi 22 năm xưa và tuổi hôm nay – không cách nhau quá xa như CiCi vẫn tưởng.
Bạn ạ, nếu bạn cũng đang ở ngã rẽ như CiCi từng ở, hãy ngồi xuống một chút, hít thở sâu – và cùng nhìn lại nhé.
Hãy thử đặt tuổi 22 và tuổi hôm nay lên bàn cân xem…
- Lúc đó, bạn có thể có sức trẻ. Nhưng hôm nay, bạn có sự hiểu đời.
- Lúc đó, bạn có thể liều lĩnh. Nhưng hôm nay, bạn có sự sâu sắc, bản lĩnh và chín chắn.
Bạn đã đi qua bao nhiêu chông gai. Bạn đã đối diện bao nhiêu tình huống khó khăn và tự mình giải quyết. Bạn đã từng thất bại, từng mất mát, từng rơi nước mắt – và rồi vẫn đứng lên, vẫn tiếp tục bước.
Vậy nên, nếu có điều gì bạn “mất đi” so với tuổi trẻ, thì thứ bạn nhận lại còn giá trị hơn rất nhiều.
- Bạn không quay về vạch xuất phát.
- Bạn không bắt đầu lại từ con số 0.
- Bạn bắt đầu lại từ kinh nghiệm.
Có người từng nói với CiCi: “Càng trưởng thành, con người càng trở nên điềm tĩnh, bao dung và đằm thắm hơn. Không phải vì cuộc sống nhẹ nhàng hơn, mà vì họ đã đi qua nhiều sóng gió.”
CiCi tin bạn cũng vậy. Việc bạn mất đi một công việc không có nghĩa bạn mất đi giá trị của bản thân. Đôi khi, sự dừng lại chỉ đơn giản là một trạm nghỉ – để bạn nhìn lại, nghỉ ngơi, và chuẩn bị cho hành trình kế tiếp. Và hành trình ấy, bạn hoàn toàn có thể đi tiếp – với tất cả những gì bạn đã học được từ cuộc sống. Chỉ cần bạn còn giữ được niềm tin vào chính mình. Chỉ cần bạn dám thử lại, bước lại – dù là chậm hơn, nhưng vững vàng hơn.
Bạn ơi, nếu ngày xưa bạn từng tin vào tuổi trẻ – thì hôm nay, hãy tin vào chính mình của hiện tại.
Bạn ơi, nếu ngày xưa bạn từng tin vào tuổi trẻ – thì hôm nay, hãy tin vào chính mình của hiện tại. Bởi bạn bây giờ không chỉ còn là một tờ giấy trắng. Bạn là một cuốn sách đã viết đầy những bài học quý giá. Và cuốn sách ấy, vẫn còn những chương tuyệt đẹp đang chờ bạn viết tiếp.
Hãy kiên vững nhé. Bạn không bắt đầu lại từ đầu.
Bạn đang bắt đầu lại – từ chính kinh nghiệm và bản lĩnh của mình.





