Sau nhiều năm học tập và thực hành trong lĩnh vực chữa lành, CiCi nhận ra rằng: phần lớn chúng ta đều khao khát được yêu thương, nhưng lại thường tìm kiếm tình yêu ấy từ bên ngoài.

Chúng ta cần một người bên cạnh, một trong những nỗi sợ lớn nhất của chúng ta có thể là nỗi sợ bị bỏ rơi, sợ rằng mọi người sẽ không cần mình nữa, sợ rằng mình không hữu ích, sợ rằng mình chẳng có giá trị gì….. Và để giữ ai đó ở lại – chúng ta cố gắng để “trở nên xứng đáng”.

Có thể đâu đó trong cả bạn và CiCi, chúng ta đã từng có hoặc ngay lúc này đây bạn cũng đang ở trong những trải nghiệm như thế này: đã cố gắng để là một đứa con ngoan, vâng lời mẹ. Một người vợ dịu dàng, luôn biết điều. Một nhân viên tận tụy, chẳng bao giờ sai sót. Và cả một phiên bản “hoàn hảo” mà chính tôi tự vẽ ra trong đầu – không yếu đuối, không thất bại, không được phép ngã.

Để xứng đáng với kỳ vọng của cha mẹ, để được cha mẹ yêu thương – ta cố gắng trở thành đứa con ngoan, biết vâng lời.
Để xứng đáng với chồng, để anh ấy luôn ở bên cạnh mình– ta biến mình thành một người vợ lý tưởng, luôn biết điều.
Để được đánh giá cao trong mắt sếp, được coi trọng- ta nỗ lực hết mình trong công việc, trở thành nhân viên giỏi giang, tận tụy, luôn làm theo ý kiến của cấp trên mà bỏ qua những mong muốn của mình.
Hoặc đôi khi chính ta cũng bắt bản thân mình trở thành một phiên bản “tốt đẹp” mà chính chúng ta tự đặt ra –nên ta không được sai sót, không được yếu đuối, không được thất bại…

Và rồi, lúc nào không hay, ta sống theo ánh mắt của người khác. Ta định nghĩa bản thân qua những lời khen – chê. Ta kết nối với từng tín hiệu bên ngoài, mà quên mất còn một cái ta khác đang sống, đang thở bên trong mình.

Dần dần, ta trở nên nhạy cảm quá mức với mọi lời nhận xét, ta dễ tổn thương trước những ánh mắt dò xét, và trong lòng là một khoảng trống cứ lớn dần, sâu thẳm, lạnh lẽo.

Chính vì thế, để lấp đầy khoảng trống ấy – CiCi và các học viên đã bắt đầu thử một con đường khác:  “Quay về với chính mình”.

Không còn cố gắng kết nối ra bên ngoài để chứng minh mình “đáng yêu”, mà chọn kết nối vào bên trong, để cảm nhận rằng mình đã luôn xứng đáng được yêu thương – chỉ vì mình là chính mình.

Các bài viết liên quan